CHUTINHANH TOP

Đi và trải nghiệm: Berlin - thành phố xước

Khi chiến tranh đã qua đi, ở nhiều nơi, người ta chọn cách lãng quên…Berlin không như thế! Sau hơn 50 năm, hình ảnh hoang tàn của thành phố ngày nào không còn nữa. Berlin giờ trang hoàng và tươi mới như bất kì một đô thị lớn nào ở châu Âu. Nhưng hình ảnh của cuộc chiến vẫn hiển hiện trong nhiều góc khuất của thành phố, như những vết cứa nhắc nhở người ta nhớ về một quá khứ đau đớn và kinh hoàng. Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa! Và vì thế, nếu được gọi bằng một cái tên, Berlin với tôi là hình ảnh của một “Thành phố xước”!

Bảo tàng Do Thái Berlin – Nơi bạn phải qua

Biết tôi có ý định đi Berlin, cô giáo ở lớp Đối thoại Nghệ thuật khuyên tôi nên dành nhiều thời gian tới Bảo tàng Do Thái. Nằm ở mảnh đất thuộc cả Đông và Tây Đức trước khi bức tường Berlin sụp đổ, đây là một bảo tàng, theo lời cô giáo tôi, “đầy xúc động và mang lại những cảm xúc trực diện” bắt nguồn từ thiết kế rất hình tượng của Kiến trúc sư Daniel Libeskind.

Berlin_1

Những nhát cắt chằng chịt trên bề mặt Bảo tàng Do Thái

Nhìn từ bề ngoài, toà nhà là một khối zigzag uốn lượn không có cửa chính, không có cửa sổ, thay vào đó là những nhát cắt chằng chịt trên bề mặt, tượng trưng cho vết thương mà các nạn nhân Do Thái phải gánh chịu trong Chiến tranh thế giới 2. Bề mặt này có cấu tạo là một lớp kim loại mạ kẽm, có thể bị phai màu theo năm tháng, ngụ ý rằng thời gian sẽ xoa dịu mọi vết thương.

Berlin_10

Berlin_11

Những khuôn mặt người bằng sắt trong bảo tàng

Bên trong toà nhà, rải đầy dưới khắp mặt đất trong khoảng không gian trống rộng lớn là hơn 10.000 khuôn mặt người bằng sắt với đủ mọi sắc thái tình cảm: đang kêu gào, khóc than, hoảng sợ, đau đớn….khiến bất kì ai đặt chân tới đây lạnh người vì cảm giác như những tiếng gào khóc bi ai đang dội về.

Berlin_9

Bảo tàng do thái với kiến trúc ấn tượng

Bên cạnh một đường hầm nối bảo tàng với Vườn Tha Hương (tượng trưng cho hình ảnh những người Do Thái phải chạy trốn để tìm đường sống), một đường hầm khác dẫn từ Bảo tàng tới tháp Thảm sát. Bên trong là một hầm tối, hoàn toàn lạnh lẽo vì không được sưởi ấm, chỉ có duy nhất một nguồn sáng le lói từ khe hở trên mái. Không cần nhiều hình ảnh trưng bày, không cần những lời thuyết mình, chỉ với những chi tiết ấy thôi đã làm tất cả phải rùng mình vì sự bi thương của cuộc thảm sát tàn khốc nhất trong lịch sử nhân loại.

Nhà Thờ đổ Kaiser William

Berlin_8

Nhà thờ đổ Kaiser William

Nhà thờ Kaiser William bị phá huỷ nặng nề bởi một cuộc không kích vào năm 1943, chỉ còn lại một tháp chuông đã bị cụt đầu. Kết thúc chiến tranh, người ta quyết định giữ nguyên kiến trúc đổ nát này và biến nó thành một không gian tưởng niệm. Cạnh đó, một nhà thờ mới với kiến trúc hiện đại được xây dựng, tạo thành một sự đối lập độc đáo.

Berlin_3

Vết xước trên gương mặt chúa Jesus

Bên trong khuôn viên của nhà thờ đổ, vẫn còn giữ nguyên bức tượng Chúa Jesus bị cụt tay vì bom dội. Bức tranh nạm trên trần nhà thờ lằn ngang những vết xước trên gương mặt chúa Jesus. Những hiện vật trưng bày ở đây nhắc người ta nhiều về tội ác của chiến tranh, về số phận và cuộc sống tuyệt vọng của những nạn nhân bị chiến tranh huỷ hoại. Nhưng nhưng chính nơi đây cũng khuyến khích sự tha thứ, khoan dung và kết nối trong bản thân mỗi người.

 Tôi đọc được một dòng lưu bút trên một trang giấy nhỏ đã cũ, có lẽ là lời của con một quân nhân Mỹ trong thế chiến 2: “Chính ánh sáng của Chúa và tiếng nhạc Bach trong đêm nay khiến tôi tha thứ cho nước Đức về cái chết của cha tôi!”

Bức tường Berlin

Bức tường Berlin còn được gọi với cái tên “Bức tường ô nhục”, là một phần của biên giới nội địa nước Đức, đã chia cắt Tây Đức và Đông Đức từ ngày 13 tháng 8 năm 1961 tới ngày 09 tháng 11 năm 1989.

Ngày hôm nay, khi hồi tưởng lại quãng thời gian bức tường cao có 3.6m này đã chia cắt nước Đức như thế nào, nhiều người vẫn không khỏi chua xót.

Berlin_4

Dấu vết còn lại của bức tường Berlin

East Side Gallery

East Side Gallery thật ra là một phần còn lại của Bức tường Berlin. Bức tranh tường đặc biệt này dài 1,3 km được tạo thành bởi 106 nghệ sĩ đến từ hơn 20 quốc gia khác nhau để kỷ niệm thống nhất nước Đức, tạo thành một gallery ngoài trời lớn nhất thế giới. East Side Gallery là nơi thể hiện sống động những dấu ấn đáng buồn của quá khứ nhưng bên cạnh đó còn là nơi ghi lại niềm vui thống nhất trong ngày Đông Đức – Tây Đức hoà hợp

Berlin_5

Một góc ở bức tường East Side Gallery

Berlin_7

Toàn cảnh bức tường East Side Gallery

“Berlin ist arm, aber sexy.”

Còn nhiều lắm những địa danh ở Berlin có thể làm người ta nhớ tới Chiến tranh, đó là Checkpoint Charlie – chốt kiểm tra huyền thoại trên phố Friedrichstraße với dòng chữ: “Bạn đang rời khỏi khu vực Hoa Kỳ”, là trại tập trung Sausenhause, là Đài tưởng niệm các nạn nhân Do Thái trong thế chiến 2, …

Nhưng Berlin không chỉ là quá khứ. “We’re poor, but sexy,” (Chúng tôi nghèo, nhưng quyến rũ), ông thị trưởng Berlin Klaus Wowereit từng phát biểu hùng hồn như thế trong một cuộc phỏng vấn năm 2003, mà bây giờ các anh hướng dẫn viên thi nhau trích lại!

Berlin

Berlin_2

Khung cảnh thành phố Berlin

Trong khi ngồi ở một quán cà phê vỉa hè, thưởng thức món xúc xích cà ri quen thuộc, trong câu chuyện giữa tôi và Chen, kí ức về một cuộc chiến đau thương hình như được cất lại ở một góc nào đó. Chúng tôi nói nhiều hơn về Berlin trong hiện tại, về nhịp sống rất trẻ của thành phố, với những bức tranh graffiti muôn màu và màn nhảy hip hop ấn tượng ngay cạnh Khải hoàn môn – Brandernberg Gate.

 Và như lời một bài hát của Marlene Dietrich “I still have a suitcase in Berlin”. Tôi vẫn còn một chiếc vali ở Berlin.

Thủ đô nước Đức vẫn hẹn tôi một ngày trở lại!

Theo TGĐA

 

Gửi bình luận


Security code
Thử lại