CHUTINHANH TOP

BTV Huỳnh Mai Liên – Người mẹ kể chuyện bằng thơ

Những bài thơ, đa phần như lời tỏ bày của một cô bé lên tám, tạo nên một cuộc truyện trò ngây thơ, trong trẻo khi mà cuộc sống còn chưa vương chút bụi. Cô bé đó viết về gia đình nhỏ của mình, về mẹ, về em, về bầu trời, về đất nước, về con gà, con chó, về gió lạnh, về mùa xuân… trong một cái nhìn tha thiết và băn khoăn như cái nhìn tuyệt vời của trẻ em lần đầu nhìn ra thế giới, nơi thiên nhiên đang gõ cửa và ở đây, gia đình như là tất cả.

bai8h2

Chỉ hơn 50 bài thơ, nhưng người đọc như không còn cảm giác về ranh giới giữa các bài, cũng như không có cảm giác tập thơ kết thúc khi nó kết thúc. Bởi vì tất cả nằm trọn trong một không khí đậm đặc riêng, bước vào đó là như thoát khỏi hiện tại, trở về với thời xa xưa hẳn nhiều người còn cất giữ sâu trong lòng, về với tuổi thơ cho phép nhìn gì cũng còn quá đẹp, quá thân thương, nhìn gì cũng kỹ cũng gần, để hòa mình vào tất cả.  

Đã từng có tập thơ đầu tay, “ Biển là trẻ con”, vào năm 2016,  Huỳnh Mai Liên tới“Ngày xưa của con” với một sự phát triển. Cảm hứng viết cho con ngày càng sâu đậm hơn, nhưng ở đây, một số trăn trở về cuộc sống đời thường đã hiện lên sống động trong những bài như Ngày con chào đời, Một ngày của mẹ 1 và 2. 

bai8h3

Cuối cùng thì thơ chị cho người đọc hình dung ra người mẹ trong toàn bộ sự dung dị khiến lòng cảm động. Có lẽ mọi thứ đến từ một câu hỏi nhỏ: Làm sao ghi lại tất cả, mọi tâm tình, thắc mắc trong cuộc sống này của mấy mẹ con, khi người mẹ ngày ngày đứng trước sự thiêng liêng, niềm vui lẫn âu lo của vai trò làm mẹ, đi bên các con, cô bé và cậu bé đang dần lớn lên nhưng những cây măng non, mang cho người mẹ đó bao hạnh phúc lẫn băn khoăn, hồi hộp? Làm sao để sự hiện diện khiêm nhường của gia đình họ, ở trong đó mới biết có bao khoảnh khắc thương yêu, thú vị, có thể ở lại dài lâu trong ký ức! Vậy nên, nếu bạn đọc là những người cha người mẹ đang muốn tìm lời tâm tình với con, nếu bạn đọc là những cô bé cậu bé đang say sưa, tha thiết hướng tới thế giới xung quanh, tập thơ sẽ như một cây cầu dịu dàng và đáng quý, thay cho lời muốn nói.

Theo An Khê (giadinhvietnam)

Gửi bình luận


Security code
Thử lại